Bạn có từng cảm thấy bản thân mình phải chạy, phải lao đầu vào công việc, phải nhanh chóng đạt được thành tựu để bằng bạn bằng bè? Có bao giờ bạn tự hỏi: Tại sao người ta bằng tuổi mình mà mua nhà, sắm xe, du lịch nước ngoài, còn mình thì vẫn đang loay hoay? Và rồi bạn tự ép mình vào một guồng quay không nghỉ, ngày nào cũng căng cứng đầu óc với deadline, KPI, bonus và mục tiêu thành công trước 30. Tôi cũng từng như thế. Và tôi cũng từng nghĩ, chỉ cần cố thêm chút nữa, chỉ cần làm việc nhiều hơn, chỉ cần cắn răng chịu đựng thì mình sẽ vươn lên được thôi. Nhưng hóa ra, đó lại là cái bẫy ngọt ngào mà xã hội vô tình giăng ra cho thế hệ trẻ này.
Burnout — kiệt sức về tinh thần lẫn thể xác, là thứ mà rất nhiều người trẻ đang gặp phải. Họ không nhận ra nó cho đến khi một sáng thức dậy, bỗng thấy người nặng trĩu, chẳng còn động lực để làm gì. Những điều từng khiến họ hào hứng bỗng trở nên vô nghĩa. Họ lười gặp gỡ bạn bè, né tránh tin nhắn, sợ hãi mỗi lần điện thoại rung vì lại là công việc, là deadline, là trách nhiệm.
Bạn biết không? Có một sự thật mà người trẻ hay bỏ quên: Không phải lúc nào nhanh hơn cũng là tốt hơn. Không phải cứ cày cuốc ngày đêm là sẽ tiến xa hơn người khác. Và không phải cứ thành công sớm thì sẽ hạnh phúc lâu dài.
Tôi từng quen một người bạn, tên Hùng, dân marketing agency chính hiệu. Mới 25 tuổi, cậu ấy đã giữ chức trưởng nhóm, thu nhập hơn 30 triệu/tháng, khách hàng toàn nhãn hàng lớn. Nhưng cái giá là mỗi ngày cậu làm việc từ 9h sáng đến 11h đêm, cuối tuần cũng không được yên. Áp lực lúc nào cũng đè nặng vai. Cho đến một ngày, Hùng ngã quỵ ngay tại văn phòng vì kiệt sức, phải nằm viện suốt 2 tuần.
Ra viện, cậu ấy nghỉ việc, về quê 2 tháng. Và Hùng bảo với tôi: Tao nhận ra, muốn nhanh thì phải biết chậm lại. Chậm để biết mình đang đi đâu, chậm để giữ sức mà đi đường dài.
Câu chuyện của Hùng giống với rất nhiều bạn trẻ ngoài kia. Chúng ta bị cuốn vào cái vòng xoáy thành tích, so bì và áp lực ngầm từ xã hội. Mạng xã hội mỗi ngày lại bơm thêm vào đầu ta những câu chuyện thành công sớm, những người trẻ tuổi mà tài sản tiền tỷ, startup vài năm đã gọi vốn triệu đô. Rồi ta tự hỏi mình đang làm gì thế này? Và thế là lại vội vàng lao vào một cuộc đua mù quáng.
Nhưng thực ra, cái họ không kể là số người burnout vì cố chạy nhanh quá cũng không ít. Người không kịp dừng lại để nghỉ ngơi thì sớm muộn gì cũng gục ngã. Bởi cuộc đời là một chặng marathon, không phải là sprint 100m.
Muốn nhanh thì phải chậm. Chậm lại để biết điều gì mới thực sự quan trọng với bản thân. Chậm lại để lắng nghe cơ thể và cảm xúc của chính mình. Chậm lại để học hỏi kỹ hơn, trải nghiệm đủ hơn trước khi vội vàng leo lên một chiếc thang mà không biết nó đang đặt dựa vào bức tường nào.
Có thể bạn sẽ bảo: Nhưng nếu mình chậm thì người khác vượt mất thì sao? Không sao cả. Mỗi người có một hành trình riêng. Cuộc sống không phải là đường đua chung mà ai cán đích trước sẽ thắng. Thắng hay thua nằm ở việc bạn có đi đúng con đường của mình hay không.
Thành công sớm chưa chắc là bền lâu. Hạnh phúc sớm mà đánh đổi bằng sức khỏe, tâm trí, các mối quan hệ và những năm tháng thanh xuân thì liệu có đáng?
Vậy nên, nếu bạn đang mệt, hãy cho phép bản thân mình chậm lại một chút. Tắt điện thoại, tạm dừng công việc, đi dạo ở công viên hay đọc một cuốn sách yêu thích. Gặp một vài người bạn lâu rồi chưa nói chuyện. Dành thời gian chăm sóc bản thân, đi khám sức khỏe, tập thể dục, ăn bữa cơm tử tế.
Đừng đợi đến lúc cơ thể đổ bệnh, tâm hồn kiệt quệ rồi mới biết mình cần chậm lại.
Những người đi đường dài không phải là những người chạy nhanh nhất, mà là những người biết lúc nào cần tăng tốc, lúc nào cần dừng lại để nghỉ.
Muốn nhanh thì phải chậm.
Nhớ điều đó.