Chúng ta lớn lên trong một xã hội mà mọi thứ đều được mang ra để so sánh. Từ điểm số trên lớp, công việc sau khi ra trường, đến chiếc xe đang đi hay người yêu đang hẹn hò… Thậm chí, thời buổi mạng xã hội lên ngôi, mỗi bức ảnh đăng lên cũng thành một cuộc thi ngầm: ai check-in chỗ đẹp hơn, ăn món ngon hơn, hay có người yêu ngọt ngào hơn.
Và rồi lúc nào không hay, ta bắt đầu ngồi đếm những điều mình chưa có. Đứa bạn đồng trang lứa có nhà đẹp, xe sang. Đồng nghiệp vừa mới được thăng chức. Một người quen vừa cưới được vợ xinh, chồng giàu. Còn mình thì… vẫn đang loay hoay mỗi sáng thức dậy chẳng biết mình thực sự muốn gì. Những lúc đó, cảm giác chán nản, tự ti, thậm chí là ghen tị âm thầm cứ thế gặm nhấm. Ta tự hỏi: “Sao cuộc sống của mình nhạt nhẽo thế này?”.
Nhưng rồi một hôm, tôi đọc được một câu rất hay: “Đời người không phải là cuộc đua tiếp sức mà ai cũng chạy cùng một đường. Mỗi người có một vạch xuất phát, một đoạn đường, và một đích đến khác nhau.” Và tôi nhận ra, cái sai không phải ở chỗ mình chưa bằng ai đó, mà ở việc mình cứ tự đem bản thân đi đặt lên bàn cân với họ.
Ngẫm kỹ mà xem, bạn sẽ thấy có người giàu hơn mình, nhưng lại cô đơn. Có người sự nghiệp rực rỡ, nhưng tâm trí lúc nào cũng bất an. Có người cuộc sống bên ngoài hào nhoáng, nhưng bên trong rệu rã, mỗi tối về nhà lại lặng lẽ khóc. Những thứ ta nhìn thấy chỉ là bề nổi, còn câu chuyện thật thì chẳng mấy ai biết.
Tôi có một người bạn hồi cấp 3, ngày xưa học dốt kinh khủng, luôn là đối tượng bị so sánh với tôi – học sinh giỏi của lớp. Ai cũng bảo tôi chắc chắn sẽ thành công hơn nó. Nhưng sau này, khi tôi vật lộn đi làm, chạy KPI, rồi stress vì sếp, thì nó lại lặng lẽ mở quán cà phê nhỏ. Khách không đông đúc sang chảnh gì, nhưng ngày nào cũng vui vẻ, có thời gian chăm vườn cây và đọc sách. Tôi từng hỏi: “Có bao giờ mày thấy tiếc khi không giỏi như người ta không?”. Nó cười: “Tao chẳng phải ai, chỉ cần mỗi ngày được làm thứ mình thích là đủ.”
Lúc đó tôi mới hiểu, hóa ra cái “đủ” trong lòng mỗi người khác nhau. Có người thích nhà to, xe đẹp. Có người thích an yên, bình dị. Cũng có người thích bận rộn, chạy deadline. Mỗi kiểu sống đều có giá trị riêng và chỉ khi ta biết mình thật sự muốn gì, dừng so sánh với người khác, thì mới có thể sống nhẹ nhàng được.
Nếu bạn đang thấy bản thân thua kém ai đó, hãy thử viết xuống 5 điều mà mình đang có — dù nhỏ đến mấy. Một gia đình yêu thương. Một người bạn sẵn sàng lắng nghe. Một ngày cuối tuần được ngủ nướng. Hay đơn giản là một bài nhạc mình thích. Chỉ cần bạn còn cảm nhận được niềm vui từ những điều bình thường ấy, thì bạn đã giàu có hơn nhiều người rồi.
Cuộc sống này vốn ngắn. Mỗi phút giây trôi qua ta mãi lo so sánh, là ta tự đánh cắp niềm vui của chính mình. Chẳng ai sống giùm ai được cả. Đến cuối cùng, người duy nhất bạn cần tốt hơn mỗi ngày, chính là bản thân mình của ngày hôm qua.
Thế nên, nếu mỏi mệt vì mãi chạy theo hình bóng người khác, hãy dừng lại một chút. Thở sâu, nhắm mắt, tự hỏi: “Mình muốn gì? Điều gì khiến mình hạnh phúc?” Rồi chọn sống theo cách mình muốn. Vì chẳng ai sống thay mình được. Và chẳng ai đủ tư cách để so sánh cuộc đời họ với câu chuyện mà mình đang viết dở.
Giữa thế giới đầy ồn ào, hãy học cách hài lòng với chính mình. Vì bạn là duy nhất. Và chỉ cần như thế, đã là đủ rồi.